Tôi thực lòng quan ngại về vấn đề “học việc” trong giáo dục, vì giá phải trả hoàn toàn có thể tương đối nhiều.

Trong hội thảo về “Cách mạng công nghiệp 4.0 & Giáo dục” (tháng 10/2016), dù rằng chưa đc kiểm định, đã có 1 Đánh Giá đc đưa ra “Có doanh nghiệp quốc tế mất hai năm để xóa bớt các gì sinh viên đã học. kế tiếp, mất thêm hai năm nữa để dạy những kinh nghiệm mình cần” [3].

===== Xem thêm: Gia sư tại nhà uy tín số 1 Hà Nội :  https://giasuviet.net.vn/

Dù là người làm nghiên cứu và phân tích giáo dục & cũng là kẻ có hơn 10 năm thao tác với doanh nghiệp quốc tế ở việt nam, tôi không rõ reviews này có đại diện cho chất lượng giáo dục bây chừ của nước ta hay không vì chưa tồn tại ngẫu nhiên nghiên cứu và phân tích khoa học trang nghiêm nào về vấn đề này.

Nhưng từ tháng 10/2016 trở đi, không ít bài trên báo chí viết về công nghiệp 4.0 and nhu yếu học e-learning, đổi khác cách thức học với thế giới qua “lớp học ảo”, do những ảnh hưởng của 4.0 vào giáo dục,…

trong những khi đó, cơ sở vật chất ở các trường đại học, khả năng ngoại ngữ & cách thức dạy-học, quality giáo viên cũng tương tự mức độ tiếp cận với kỹ năng và kiến thức đc update nước ngoài của giáo viên còn rất hạn chế.

[center !important]chính sách giáo dục đang được tư duy từ những góc nhìn nào? (Ảnh: Báo Phú Thọ)[/center !important]

không ít điều cơ bản của một nền giáo dục ĐH đang bị trống, vẫn chưa kiếm được phương pháp, mặc dù có hay không 4.0.

Vậy liệu 4.0 có giúp chúng ta điền vào chỗ trống của các hạn chế & yếu kếm về nhân lực, về cơ chế, về nguồn tài chính hạn hẹp giành cho nghiên cứu của nền giáo dục ĐH đang “ọp ẹp”?

chúng ta coi 4.0 là công cụ, phương tiện giúp nâng cao unique huấn luyện và đào tạo nguồn nhân lực có rất chất lượng cho đất nước, hay bọn họ coi 4.0 là bề ngoài “marketing” để “lột xác” từ là 1 vẻ ngoài “ọp ẹp” qua một Màu sắc mới, nhưng bản chất phía bên trong (chất lượng dạy và học) không thay đổi gì?

Liệu hoàn toàn có thể coi đấy là 1 cách chúng ta tư duy, tiếp cận và làm chính sách giáo dục đúng mực, khi chúng ta rất ít công bố những nghiên cứu khoa học, những khảo sát chủ kiến của học sinh, giáo viên, phụ huynh và xã hội ở diện rộng như là 1 nguyên lý bắt buộc khi làm chính sách?

bao giờ làm cơ chế cần dựa trên chủ ý khoa học, chứ không dựa thuần túy trên ý chí chủ quan hay là nhiệm vụ chính trị?

trong khi đó, chưa xuất hiện những nghiên cứu khoa học, chưa có những phản biện độc lập từ các nhà nghiên cứu giáo dục trong & nước ngoài cho chính sách giáo dục,.

Xin lấy một chẳng hạn về làm cơ chế giáo dục và được thừa nhận công khai là “thất bại”, là Đề án ngoại ngữ 2020 với khoản Chi tiêu 9.400 tỷ [4].

mặc dù có thể có nhiều Nguyên Nhân đặt câu hỏi cho việc thừa nhận thất bại hiếm hoi này (ví dụ, để đơn giản và dễ dàng chuẩn bị cho đề án mới, túi tiền mới và cho đội ngũ chỉ huy mới), câu hỏi cần đề ra từ Đề án 2020 là Nguyên Nhân chỉ được thừa nhận thất bại sau 8 năm thực hiện và tiêu gần hết 9.400 tỷ tiền đề án?

Tại Sao thất bại? Có ai phụ trách về thất bại này? các bài học gì từ thất bại đó mà Bộ Giáo dục and đào tạo và giảng dạy phải rút kinh nghiệm cho các đề án khác?

phần nhiều các đề án giáo dục trong hơn 20 năm qua về cải tân giáo dục đã không hề có “đánh giá ngoài”, không có “kiểm toán độc lập”.

vì thế, các câu hỏi bên trên đều không tồn tại lời đáp, and có vẻ như các lỗi về cách làm đề án, lỗi tư duy về cơ chế giáo dục đang được lặp lại với Đề án cải tân giáo dục phổ thông sắp được thực hiện (xin đc phân tích kỹ hơn ở phần dưới đây).

thời buổi 4.0, Thư gửi việt nam and ngẫm về sự việc học của người Việt

Tôi đã không hiểu biết đc quy trình làm đề án giáo dục, chính sách giáo dục ở VN cho tới hôm đọc được cụ thể sinh động không kém việc “cấm …bậy”, về sự việc Hiệu trưởng một trường tiểu học thành thật thú nhận “Tôi không thạo tiếng Anh nên khó nói link ngoại ngữ nói cái gì, ra làm sao” [5] và “10 năm sẽ replay về kết quả liên kết ngoại ngữ” [6], trong khi thực tế đã trả lời là “10 năm học tiếng Anh, chỉ nói đc Yes, No” [7]

Liệu đến lúc nào, họ có đc một chỉ huy thành thật thú nhận “Tôi không thạo về khối hệ thống giáo dục & cách tân giáo dục nên xin để người có năng lực làm”, như 1 yên cầu tự thân, dưới góc nhìn về nhiệm vụ & đạo đức của người cán bộ trong khối hệ thống công quyền, tránh cho học sinh and xã hội phải chờ thêm 10 năm nữa chỉ để trả lời “Yes, No?”

Nếu có ai còn lòng mong mỏi kiến tạo xã hội với giáo dục nước ta, xin đọc kỹ lại bài viết của Giáo sư Hoàng Tụy “Giáo dục: Xin cho Tôi nói thẳng” từ năm 2009, Trong đó ông chỉ rõ 3 gạch đầu dòng cho giáo dục việt nam [8]:

Nguồn: Tổng hợp trên mạng